Chương 716:
Chẳng bao lâu sau, trại chăn nuôi vang lên tiếng rống khát máu, cảnh tượng bừng bừng sức sống, tràn ngập khí tức hung hăng.
Trong đầu Lâm Đông đã thu được sóng điện tín hiệu nhiều hơn hẳn. Bọn họ vô cùng đói khát, thèm muốn giết chóc và máu thịt.
"Vậy thì bắt đầu đi..."
Lâm Đông truyền đạt mệnh lệnh.
Đám zombie giống như được kích hoạt, chạy như điên xung quanh, bắt đầu tìm kiếm con mồi.
Có rất nhiều công nhân nuôi dưỡng chưa bị lây nhiễm giờ rất thê thảm, phát hiện ra đám zombie đã từng là công nhân đang vọt về hướng mình.
"Lý Lôi, ngươi làm sao vậy?"
"Á... Cứu mạng! Mau thả ta ra!"
"Ôi trời ơi. Chạy mau!"
"..."
Tiếng người kêu cứu vang lên liên tiếp. Trong trại chăn nuôi trở nên hỗn loạn.
Đương nhiên cũng có rất nhiều quỷ hút máu canh gác nhận thấy tình hình không ổn, vội vàng tới xem xét.
Kết quả vừa ra khỏi cửa đã thấy một côn nhân chăn nuôi bị zombie đặt lên rào chắn chuồng dê gặm ăn, thân thể co quắp không ngừng. Máu tươi chảy từ cổ xuống đầu ngón tay.
"Hả? Zombie thuần chủng ở đâu ra vậy?"
"Lại dám tới cướp bát cơm của chúng ta?"
"Anh em đâu, chơi hắn!"
"..."
Mấy tên lính gác vừa định xông lên, lại phát hiện ra cách đó không xa có mấy chục con zombie xông tới. Từng khuôn mặt đáng sợ, hung ác, nhào lên người bọn họ như sói đói, bắt đầu phát động công kích không khác gì.
"Chuyện này..."
Đám lính gác kinh hãi vạn phần.
Bởi vì dưới tình huống bình thường đều là zombie, bọn chúng sẽ không công kích nhau.
Xảy ra chuyện này chỉ có một nguyên nhân.
Đây là một cuộc xâm lấn!
"Khẳng định có Thi Vương khác xâm lấn rồi!"
"Đúng vậy. Máu thịt chúng ta nuôi đều không còn nữa!"
"Mau đi báo cáo đại nhân Monroe."
"....."
Lúc này, ở khu vực trung tâm của thi triều cũng là một tòa lâu đài cổ rộng lớn. Một thiếu niên đại khái mười sáu mười bảy tuổi, tóc vàng, mắt xanh, sống mũi cao thẳng, làn da tái nhợt cực độ, bề ngoài anh tuấn đang đứng.
Hắn chính là bá chủ tuyệt đối của hòn đảo này, Monroe!
Ở bên cạnh là một chiếc giường lớn trắng noãn. Một người phụ nữ trung niên đang ngồi nghiêm chỉnh nhưng mặt lộ vẻ hoảng sợ, giống như con gà con trong gió, toàn thân run lẩy bẩy.
Nhưng cô vẫn cố gắng trấn tĩnh, cố nén nỗi sợ hãi trong lòng.
"Mẹ, mẹ làm sao vậy?" Monroe quay đầu, hỏi thân thiết.
"Không... Không sao cả. Ta rất khỏe."
Người phụ nữ run rẩy đáp, cố nặn ra một nụ cười trông còn khó coi hơn là chết.
Bởi cô không phải mẹ thật của Monroe, thậm chí còn không có một chút quan hệ huyết thống.
Monroe có một sở thích kỳ lạ. Nghe nói khi hắn còn là con người, gia đình vô cùng bất hạnh, có một người cha nát rượu, còn một người mẹ làm kỹ nữ, khiến hắn vô cùng thiếu thốn tình thương của mẹ.
Bị virus biến dị lây nhiễm, ý niệm này biến thành vặn vẹo dị dạng, bành trướng không ngừng. Hắn bắt đầu tìm kiếm tình thương của mẹ không ngừng.
Đến nay đã tìm hơn trăm người mẹ, nhưng đều vì biểu hiện khiến hắn không hài lòng mà bị giết chết toàn bộ.
Gần như hai ba ngày sẽ có một người chết. Không có ngoại lệ...
Cho nên người phụ nữ kia sợ hãi phi thường, cảm thấy mình đang làm bạn cùng ma quỷ, lúc nào cũng có thể bị cắn nuốt.
"Ta nghe nói... Gần đây bá tước đại nhân nhận một người Long Quốc làm con gái. Như vậy nhất định cô ấy sẽ rất hạnh phúc." Mặt Monroe không thay đổi chút nào, nói.
"Đúng đúng đúng. Có thể làm con gái của bá tước đại nhân, vậy khẳng định là rất hạnh phúc."
Người phụ nữ không dám chần chừ, liên tục gật đầu đồng tình.
Khuôn mặt tái nhợt, đẹp trai của Monroe cuối cùng lộ nụ cười, chậm rãi đi về phía người phụ nữ kia.
"Mẹ, ngươi có yêu ta không?"
"Yêu ngươi, đương nhiên là ta yêu ngươi. Ta yêu nhất là ngươi."
Người phụ nữ cố gắng thể hiện bản thân.
Nhưng nụ cười trên mặt Monroe lập tức trở lên cứng đờ, sau đó tỏa ra vẻ lạnh lẽo. Hắn vung tay phải lên, chụp thẳng về phía cổ người phụ nữ.
Phập!
Monroe giật mạnh cổ họng của cô ta ra. Máu tươi phun trào không ngừng, phun lên chiếc giường trắng nõn, giống như từng đóa hoa mai từ từ nở rộ trong tuyết.
"Ngươi căn bản không phải là mẹ ta."
"Ta... ặc..."
Người phụ nữ không thể nói lên lời, chỉ trừng to hai mắt, thân thể ngã về phía sau.
Trước khi chết, cô ta không hiểu nổi tại sao mình lại bị giết.
Mặt Monroe hơi lộ vẻ cô đơn, quay đầu nhìn ra cửa sổ, không biết đang suy tư điều gì.
Lúc này, một người trung niên mặc vest, đi giầy da chạy tới.
"Đại nhân Monroe, trại chăn nuôi bị xâm lấn, xuất hiện rất nhiều zombie thuần chủng. Hơn nữa không thấy súc vật bên trong đâu nữa.
"Hả?"
Nội tâm Monroe hơi ngạc nhiên.
Bởi số lượng zombie thuần chủng trên đảo rất thưa thớt, chỉ rải rác một chút thế lực, vẫn lẩn trốn trong rừng, hoàn toàn không tạo thành uy hiếp.
Những nơi khác đều bị virus biến dị lây nhiễm, đều bị mình khống chế.
"Tại sao lại xuất hiện ở trại chăn nuôi chứ?"
Monroe không hiểu nổi.
Nhưng trực giác nhạy bén nói cho hắn biết, việc này cũng không đơn giản.
"Triệu tập tất cả lực lượng thủ vệ trong trấn, đi điều tra việc này."
"Vâng."
Người đàn ông trung niên vội vàng tuân lệnh.
Monroe suy nghĩ một lát, vẫn chưa yên tâm lắm.
"Đi thôi, chúng ta cũng qua xem xem."
"Ặc...."