Chương 717:
Người đàn ông trung niên nghe vậy, ngược mắt nhìn lại, mặt lộ vẻ kinh ngạc.
Ngay cả đại nhân Monroe cũng muốn tự ra tay sao?
Đây là chuyện rất lâu chưa xảy ra rồi.
Có vẻ như kẻ xâm lấn sắp thảm rồi...
...
Ở nhà hàng Long Quốc phía bên kia, trong một căn phòng, thi thể quỷ hút máu đã chất ngổn ngang.
Bởi vì sau khi giết lão già kia, nhân viên phục vụ sẽ đi tìm hắn, kết quả tới một người, Trình Lạc Y lại giết một người.
Đám quỷ hút máu kia đi lên lầu hai là không bao giờ đi xuống nữa.
Cho đến khi toàn bộ nhà hàng ngừng hoạt động.
Sau khi Diêm Tư Viễn xuống lầu đuổi khách hàng còn lại đi, đi tới cửa chính lật bảng hiệu lại.
Từ "chào mừng" thành "đóng cửa".
Cả nhà hàng im lặng hẳn.
Đinh Nghiên thán phục loại thủ đoạn này, thậm chí đã hơi sùng bái Trình Lạc Y.
Thật sự quá tuyệt...
"Ta đã liên lạc với những người khác của Đường Nhân Hội. Bọn họ sẽ tới đây ngay lập tức."
"Ừm..."
Trình Lạc Y đáp lại một tiếng.
Đinh Nghiên đảo mắt.
"Người bạn đi tìm gà của ngươi... Rất nguy hiểm. Lỡ gặp phải quỷ hút máu thì sao?"
"Không sao đâu. Căn bản hắn không quan tâm mấy thứ đó."
Trình Lạc Y nói.
"À, chuyện này..."
Đinh Nghiên mở miệng, nội tâm không khỏi thán phục.
"Có vẻ ghê gớm thật nhỉ?"
...
Một lát sau, trước cửa quán ăn Long Quốc xuất hiện một nhóm người Long Quốc. Bọn họ đội mũ lớn, đeo khăn quàng cổ, chỉ lộ một đôi mắt, thấp thỏm nhìn xung quanh.
"Tiểu Nghiên nói là quán ăn này phải không?"
"Ừ, không sai đâu."
"Ngươi xem đi. Đóng cửa rồi."
"Đi! Đi vào mau."
"..."
Bọn họ vừa đẩy cửa vào, kết quả mới bước vào đã thấy một cô gái đứng ở đầu cầu tháng.
"Ở đây. Mau lên!"
Đinh Nghiên tới đón bọn họ ngay, kích động vẫy tay.
Đám người nhanh chóng chạy tới, được cô dẫn cùng đi lên lầu hai.
"Tiểu Nghiên, ngươi nói thực lực đồng bào vừa gặp rất mạnh sao?"
"Ừ, ta cảm thấy mạnh lắm."
Đinh Nghiên không nghĩ ngợi, gật đầu.
Thanh niên cầm đầu hơi kinh ngạc.
"Vậy có mạnh bằng ta không?"
"Chắc là có..."
Đinh Nghiên nói.
"Thật hay giả vậy?"
Sau khi đi lên lầu hai, do lễ phép, thanh niên kia bỏ mũ và khăn quàng cổ xuống, lộ ra một khuôn mặt tuấn tú.
Bọn họ đi thẳng đến phòng của Trình Lạc Y.
Sau khi đi vào, Đinh Nghiên giới thiệu.
"Chị Lạc Y, vị này chính là hội trường người Hoa của chúng ta, Mã Nam."
"Chào ngươi."
Trình Lạc Y thuận miệng chào hỏi.
Mã Nam cũng đánh giá cô. Cảm giác đầu tiên chính là cực kỳ đẹp, khuôn mặt tinh xảo, mang theo vài phần lạnh lùng, khiến người ta nhìn cảm thấy rất ngầu.
"Khụ! Chào ngươi, rất vui được biết ngươi. Ta là một người thức tỉnh cấp B+, thức tỉnh năng lực hệ lôi."
"Ồ..."
Trình Lạc Y thản nhiên đáp một tiếng, cũng không biểu hiện gì khác.
Mà đám người Diêm Tư Viễn và Tôn Tiểu Cường bên cạnh cũng chẳng có phản ứng gì lớn, đều tự làm việc của mình.
Mã Nam nhìn trái nhìn phải, cảm thấy không giống trong tưởng tượng của minihf.
Bởi thực lực cấp B+ đã là cực hạn của nhân loại trong trấn rồi. Nếu đột phá cấp A sẽ bị loại bỏ.
"Sao bọn họ không ngạc nhiên?"
Lúc này, chỉ có Trần Minh cười ha hả đi tới. Hắn vẫn tương đối thích xã giao như trước.
"Chào người anh em. Thực lực ngươi cấp B+ cũng rất mạnh rồi đấy, đã là trụ cột vững vàng trong nhân loại rồi."
"Không dám nhận, không dám nhận."
Mã Nam mỉm cười xua tay, ngoài mặt khiêm tốc, trong lòng lại rất thỏa mãn. Cuối cùng bọn họ cũng công nhận mình rồi.
Nhưng Trần Minh lại nói thêm rất nhanh.
"Người anh em đừng khách sáo. Ta cũng là thực lực cấp B+. Ngươi sắp vượt qua ta rồi."
"Ặc..."
Vẻ mặt Mã Nam đờ ra.
"Bỏ đi. Chúng ta thảo luận cách đối phó với quỷ hút máu đi. Đây mới là mục tiêu cuối cùng của chúng ta."
Nhưng hắn vừa dứt lời, toàn bộ thị trấn bỗng xao động. Trên đường phố ngoài cửa sổ có tiếng bước chân hỗn độn. Rất nhiều hộ vệ quỷ hút máu vội vã chạy về hướng trại chăn nuôi.
Mọi người trong phòng cũng vội tới trước cửa sổ xem xét.
"Xảy ra chuyện gì rồi?"
Mã Nam nhíu mày, hỏi.
Hắn ở thị trấn này lau như vậy, lần đầu tiên thấy tình cảnh này.
"Đừng sợ."
Trình Lạc Y an ủi một câu, đôi mắt sáng nhìn về phương xa, biết nhất định là tên Thi Vương nào đó đã bắt đầu gây sóng gió.
Mã Nam lần đầu gặp mắt, không muốn mất mặt, nhếch miệng cười cười.
"Sợ à? Nếu tôi sợ thì đã không thành lập Đường Nhân Hội rồi. Mục đích của chúng ta chính là phản kháng quỷ hút máu."
"Vậy thì tốt rồi."
Trình Lạc Y gật gật đầu.
Lúc này, dưới lầu có một đội thủ vệ đi qua, quay đầu nhìn về phía nhà hàng Long Quốc, thấy trước cửa treo bảng đóng cửa, dường như cảm thấy hơi khác thường.
"Sao lại đóng cửa rồi?"
"Không đúng. Bên trong còn có mùi nhân loại và mùi máu tanh."
"Xông lên! Tiến vào kiểm tra!"
"..."
Sau khi tên đội trưởng vung tay lên, một đám quỷ hút máu lập tức phá cửa xông vào bên trong nhà hàng.
Mã Nam thấy thế, trở nên hơi hoảng loạn.
"Nguy rồi! Hình như chúng ta bại lộ rồi. Mau thừa dịp này nhảy qua cửa sổ chạy trốn đi?"
"Không phải ngươi không sợ à?"
Trình Lạc Y quay lại, hỏi.
"Đúng vậy. Ta không sợ!" Mã Nam ương bướng đáp.
"À... Vậy thì đi xuống giết sạch chúng đi."
"? ??"
Mặt Mã Nam đầy dấu chấm hỏi: "Giết thế nào chứ? Đối đầu với đám quái vật kia sao?"