Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 752

Chương 752:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 4 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 752:

"Mau mau! Bên ngoài lạnh lắm. Vào nhà ngồi đi."

"Tốt!"

Thiết Ngưu đáp một tiếng, theo cô vào trong nhà.

Gian phòng vẫn rộng rãi sạch sẽ, quét dọn không còn hạt bụi. Ánh nắng xuyên thấu qua cửa sổ, chiếu xuống một vùng vàng rực, lộ vẻ ấm áp.

Chỉ là ở phòng khách có treo một bộ lông trắng nõn, mỗi sợi lông đều cực kỳ hợp quy tắc, phản xạ ánh sáng rõ ràng, nhìn vô cùng đẹp mắt.

Từ bề ngoài bộ lông có thể thấy, hình như đây là da một con báo tuyết.

"Hả? Tiểu Tuyết, đây không phải con báo biến dị ta mang về à? Ngươi định làm gì?" Thiết Ngưu tò mò hỏi.

"Làm một bộ áo khoáng. Tổ tiên nhà họ Miêu chúng ta vốn làm quần áo, tay nghề tổ truyền đã có mấy trăm năm lịch sử rồi."

Miêu Tuyết cười ha hả, giọng nói mang theo vẻ hoạt bát.

"Lợi hại!"

Thiết Ngưu giơ ngón cái lên, thấy chiều dài chiều rộng bộ lông kia đã được xử lý, rõ ràng muốn may một bộ áo nam. Trong lòng hắn càng mừng rỡ hơn, thậm chí hơi chờ mong.

"Ngươi làm bộ áo khoác này... Cho ai thế?"

"Cho Lâm Đông đấy."

Miêu Tuyết trả lời.

"Ặc..."

Thiết Ngưu ngẩn ra, vẻ chờ mong cứng đờ, cho dù bịt mắt cũng thấy sự mất mát trên mặt hắn.

Thế là sao?

Lâm Đông nghe vậy cũng buồn bực, cũng không ngờ tới lại muốn may quần áo cho mình. Dù sao mới gặp có một lần, không phải thân quen gì.

Miêu Tuyết chớp chớp mắt, nói.

"Cũng không xem bên ngoài lạnh lẽo thế nào. Hắn chỉ mặc có một bộ áo sơ mi mỏng như, sẽ lạnh đến đâu chứ. Không thể để khách đến thôn chúng ta bị lạnh cóng được..."

"Ồ, cám ơn."

Lâm Đông nói cám ơn một tiếng. Cô gái này cũng không có ý tứ gì đặc thù với mình, chỉ nhiệt tình hiếu khách, tấm lòng lương thiện.

Nghe cô nói thế, Thiết Ngưu cũng thoáng dễ chịu hơn.

"Được, vậy thì ngươi cứ làm đi. Chúng ta bàn bạc một chút việc."

"Ừ ừ, tốt! Ta đi rót nước cho hai người."

Miêu Tuyết nói.

Ngay sau đó, cô đã rót hai chén nước sôi nóng hổi, sau đó tiếp tục chải bộ lông báo tuyết.

Thiết Ngưu bưng chén nước lên, nhấp một ngụm nhỏ.

"Cũng được. Còn dễ nuốt hơn khoai tây. Ngươi uống không?"

"..." Mặt Lâm Đông xạm lại, tỏ vẻ khinh thường.

Đương nhiên nước với zombie là không mùi không vị, cũng không khó uống, chẳng qua không có tác dụng gì.

"Nói vào chuyện chính đi. Con Thi Vương mà ngươi đọc ký ức kia có bề ngoài thế nào?"

"Ờ... Rất đen."

Mặt Thiết Ngưu lộ vẻ nhớ lại, dường như bởi quá lâu nên cũng không nhớ rõ lắm.

"Con Thi Vương kia rất gầy gò, chừng 1m50, hơn nữa... Ta nhớ hắn như có râu, còn có hai răng cửa sắc bén, tốc độ chạy rất nhanh."

"Ồ..."

Lâm Đông gật gật đầu, trong đầu có hình tượng. Căn cứ vào mô tả của hắn, cảm giác giống một Thi Vương dung hợp.

Thiết Ngưu nói tiếp.

"Thực lực Thi Vương kia cũng không mạnh, nhiều lắm chỉ coi cỡ đội trưởng, không phải chủ lực. Cho nên lúc đó ta cũng không quản, để hắn trốn thoát."

"Được, hiện tại chúng ta cần bắt hắn một lần nữa."

Ánh mắt Lâm Đông lộ vẻ suy tư.

Thiết Ngưu hiểu ngay.

"Được, vậy ta bảo đám đàn em tập trung chú ý."

...

Thời gian sau đó, zombie nước Ấn vẫn tràn vào lãnh thổ Long Quốc, quấy rầy không ngừng.

Tuy rằng Khu Trùng Thi Vương đã chết trận, nhưng đối diện còn có Thi Vương khác tọa trấn. Dù sao theo lời Thiết Ngưu nói, đối diện là một liên minh, có không ít Thi Vương liên hợp lại.

Lúc này, bên trong địa bàn nước Ấn, ở một thành thị biên giới đang có mấy con Thi Vương tụ tập.

Mỗi người trong đó đều có khí thế hung ác, trong đó còn có không ít quái vật dung hợp, dáng vẻ quái dị, vô cùng đáng sợ.

Thi Vương cầm đầu có thân hình cao lớn, đầu quấn khăn trùm nhưng lại bị máu đen nhuộm đẫm, nhìn không rõ màu sắc ban đầu.

Vẻ mặt hắn lạnh lùng, mặt lộ sát khí.

"Con bọ đã chết."

"Hừ! Đó là bởi hắn quá yếu, quấy rầy còn được, không có sức chiến đấu."

Thi Vương bên cạnh không để ý lắm với việc này.

Một con Thi Vương cũng hùa theo.

"Đúng thế. Long Quốc có một câu ngạn ngữ, gọi là thường đi ở bờ sông sẽ có lúc ướt giày. Mỗi ngày hắn đều di chuyển bên trong Long Quốc, chết cũng là rất bình thường."

"Ừ."

Thi Vương trùm khăn gật gật đầu, nói: "Tuy nhiên theo đàn em trốn trở về nói, Con bọ chết bởi quạ đen biến dị, không biết được Hồng Nhãn mời từ đâu tới."

"Ồ? Xem ra Con bọ bị khắc chế rồi. Thế thì hắn chết càng không oan."

"Quạ đen thì quạ đen. Dù sao cũng không khắc chế chúng ta, căn bản không có tác dụng gì."

"Chúng ta tiếp tục quấy rầy luân phiên, sẽ kéo sụp Hồng Nhãn nhanh thôi."

"..."

Mấy đại Thi Vương vây quanh liên tục phát biểu ý kiến, có vẻ tự tin mười phần.

Thi Vương trùm khăn cầm đầu nói.

"Vậy mọi người tiếp tục đi. Trong lãnh địa của Hồng Nhãn có khá nhiều nhân loại. Chờ xông vào Long Quốc rồi, những người đó đều là của các ngươi."

"Tốt!"

Mấy Thi Vương còn lại nghe nói tới nhân loại càng phấn chấn hơn, ý chí chiến đấu sôi sục, muốn nghiền nát zombie của Long Quốc.

Bọn họ mở hội nghị, thảo luận nguyên nhân cái chết của Khu Trùng Thi Vương, thuận tiện cổ vũ ý chí chiến đấu, sau đó nhao nhao tán đi.

Nhưng Thi Vương trùm khăn vẫn đứng ở đó không đi.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay