Chương 817:
Hiển nhiên, chủ nhân của khuôn mặt này chính là Chuột Chũi, lúc này hắn đang mỉm cười, mang theo vẻ đắc ý kiêu ngạo.
Nhưng rất nhanh sau đó, một bàn tay đưa ra sau đầu hắn, rồi vỗ xuống một cái nặng nề.
“Nếu không nhờ ta nghe thấy động tĩnh, ngươi có tìm đến đây được không?” Khuôn mặt Tai Thính nhăn nhó.
“Chị Nấm, ta tới cứu ngươi đây, mau đi theo ta.”
“Ờ.”
Nấm Nhỏ gật đầu, sau đó theo bọn họ đi vào trong hang.
Tuyết Kiêu đứng thất thần một chỗ, mặt lộ vẻ kinh ngạc.
“Thế này có được không vậy?”
Mà ngay sau đó, một bàn tay thò ra từ trong hang tối, "vèo" một cái đã kéo cô vào trong mất hút…
Cả đám bọn họ leo lên dọc theo hang động, bởi vì nơi này cách mặt đất tương đối xa, lại cách một lớp đất rất dày cho nên động tĩnh không rõ, phía trên căn bản không thể cảm nhận được bên dưới.
“Chắc chắn bọn chúng sẽ không phát hiện ra chúng ta đâu, chỉ cần trở lại nhập đoàn với đội quân là coi như giải cứu thành công rồi." Tai Thính vui vẻ nói.
"Ừm, không hổ là đội chúng ta, kế hoạch thực sự quá tinh ranh, không một zombie nào rành chạy trốn hơn ta cả!"
“Đội bá chủ! Lại lập công lớn rồi!” Bắt Tôm cũng vô cùng phấn khởi.
Thấy khoảng cách khe đất càng ngày càng xa, trong lòng bọn họ mới an tâm một chút, nghĩ đến chuyện bị đám người cải tạo kia tìm ra được, chỉ muốn chuồn chết thôi...
Lúc này trên mặt đất, mặt mày Lawn âm trầm, bởi vì ở trong đầu hắn đang liên tục nhận được tín hiệu mơ hồ.
Toàn bộ phân thân của Nấm Nhỏ đều đã bị giết sạch, hơn nữa hắn cũng đã tìm kiếm khắp toàn bộ khe hở, căn bản không thấy dấu vết nào khác.
Điểm khả nghi nhất chỉ có cái hang động bị sập đằng kia.
“Chẳng lẽ đào hang chạy rồi sao?” Lawn nhíu mày, cảm thấy có chút kỳ lạ.
Mọi âm mưu quỷ kế đều phải bất lực khi đối mặt với sức mạnh tuyệt đối, hắn quyết định, cho dù có phải đào ba thước đất cũng phải tìm bằng được bọn họ.
“Chôn vùi!”
Sau tiếng quát, ánh sáng vàng sẫm cuộn trào quanh cơ thể hắn, siêu năng lực hệ thổ được kích hoạt.
Mặt đất xung quanh rung chuyển, như có động đất, hơn nữa bùn đất cuồn cuộn lên, như thể muốn sàng lọc toàn bộ mặt đất một lượt.
Vết nứt lớn ban đầu trên mặt đất tiếp tục khuếch tán sang hai bên, mọi thứ như sắp bị san bằng.
Địa hình của toàn bộ khu vực cũng bắt đầu thay đổi theo.
Năng lượng màu vàng sậm tiếp tục lan tràn, cảm nhận được khí tức của vạn vật sống, ngay cả một con giun đất cũng muốn đào nó ra.
Sau đó, Lawn nhướng mày.
“Tìm được rồi!”
Hắn tập trung toàn bộ năng lượng hệ thổ vào cùng một chỗ.
Tai Thính vốn ở dưới lòng đất, còn đang rất vui vẻ mà khoe khoang thành tích của mình, nào là toàn bộ sảo huyệt đều phải dựa vào hắn, nếu không tất cả sớm muộn gì cũng sẽ giải tán hết.
Tuyết Kiêu vừa mới quen biết đã bị hắn nổ cho mấy câu, cũng khá sửng sốt.
Nhưng xung quanh bỗng nhiên truyền đến tiếng nổ ầm ầm, mặt đất bắt đầu rung chuyển.
“Răng To, ngươi làm cái gì đấy?" Tai Thính còn tưởng rằng là do hắn giở trò quỷ.
Răng To vô cùng oan ức, “Cái này... cái này không phải do ta.”
Nấm Nhỏ cau mày, phát hiện gần đó có một luồng ánh sáng màu vàng sậm đang dâng trào.
“Chúng ta bị phát hiện rồi.”
“Cái gì? Sao có thể chứ?” Mấy người còn lại đều kinh ngạc.
“Rầm rầm!”
Sau một tiếng nổ vang, toàn bộ hang động Răng To đào đã sụp đổ, bùn đất như cát lún vùi lấp bọn họ.
Nhưng đây vẫn chưa phải là hết, dưới sự hỗ trợ của năng lực hệ thổ, mấy người họ lại tiếp tục bị cuốn lên trên, đất cát xung quanh cũng theo đó quay cuồng, hệt như bị thả vào máy giặt quần áo.
Đám người Tai Thính cảm thấy trời đất quay cuồng, căn bản không phân biệt được đông nam tây bắc.
Ngay cả Răng To sống quanh năm ở đây cũng hoảng loạn vô cùng.
“Chuột nhắt ta đây lại sắp bị lắc cho bất tỉnh rồi…”
“…”
Bọn họ gào thét không ngừng, tiếng kêu sợ hãi liên tiếp vang lên, cũng không biết qua bao lâu, cuối cùng đất cũng ngừng rung chuyển.
Bọn họ cũng dừng lại theo.
Chậm rãi mở mắt ra, tầm nhìn của hắn chậm rãi tập trung lại, phát hiện bóng tối vốn có đã biến mất, thay vào đó là một vầng sáng sủa.
Trên đỉnh đầu là bầu trời âm u, những đám mây cuồn cuộn trôi về.
Thì ra mấy người bọn họ đã bị bùn đất kéo lên mặt đất.
“Chạy cơ à, ngươi thật sự cho rằng có thể thoát khỏi tay ta sao?”
Một giọng nói lạnh lùng từ cách đó không xa truyền đến, tràn ngập phẫn nộ.
Nấm Nhỏ quay đầu nhìn lại, giọng nói đó chính là người cải tạo đời thứ năm. Hơn nữa phía sau hắn còn có cả một đội quân máy móc đang tụ tập.
"Chúng ta bị bắt rồi!"
“Thôi xong, thanh danh cả đời của ta, chẳng lẽ lại bị hủy hoại chỉ trong chốc lát thế này sao?”
Tai Thính ngước mắt nhìn lại, vẻ mặt có chút buồn bực.
Khuôn mặt người cải tạo đời thứ năm đằng đằng sát khí, sau đó dứt khoát hạ một tối hậu thư.
"Ta hỏi lại các ngươi một lần nữa, rốt cuộc phiến đá đang ở đâu?"
“Ngươi đoán xem.” Nấm Nhỏ vẫn không sợ hãi.
Bọn họ chỉ sa sút tinh thần một chút, nhưng cũng không quá sợ hãi.
Lúc này chỉ có Tuyết Kiêu nơm nớp lo sợ, hiện giờ đội quân người cải tạo đang đàn áp, cơ thể kim loại của bọn họ sáng bạc, tỏa ra một sát ý lạnh lẽo.
Cũng không biết đám Nấm Nhỏ lấy đâu ra tự tin như vậy.
“Hay là... chúng ta đưa phiến đá cho hắn đi.”
"Đừng ngu ngốc như thế, ngươi sẽ không cho rằng giao phiến đá ra là hắn sẽ buông tha cho chúng ta đấy chứ?" Nấm Nhỏ nói thẳng.
“Ặc…”
Tuyết Kiêu ngẩn ra, ngẫm lại hình như cũng có lý.
“Vậy làm sao bây giờ?”
Hiện giờ Sương Mù đã bị bắt, trong lòng rất là không phục.
“Đây quả thực là nỗi sỉ nhục của dòng dõi cẩu đạo ta mà, ta không tin đâu... ta mà lại không thể chạy thoát sao.”
Vừa nghĩ đến đây, khói đen bốc lên quanh cơ thể hắn, sương mù dày đặc dâng lên, trong nháy mắt che khuất bầu trời, dường như chỉ một thoáng mà từ ban ngày biến thành ban đêm.