Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 839

Chương 839:

schedule ~14 phút phút đọc visibility 4 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 839:

Một lát sau, trên mặt tuyết ở đồng hoang đã có tiếng zombie gào thét, xen lẫn tiếng kêu thảm thiết, vô cùng đau đớn.

Có rất nhiều zombie chạy từ xa tới.

Cả người chúng đầy máu đen, mang theo vết thương, hơn nữa thủ lĩnh cầm đầu còn bị rớt một lỗ tai, bên trên còn có vết gặm ăn.

"Các anh em, chạy mau! Zombie biến chủng giết tới rồi!"

"Mẹ nó, còn cắn lỗ tai ta!"

"Chúng ta quyết không khuất phục, sớm muộn cũng phải giết chết bọn chúng!"

"..."

Đám zombie chạy điên cuồng, tốc độ cũng không chậm.

Lâm Đông thấy thế dừng bước, đưa mắt nhìn bọn chúng.

Cầm đầu là một con zombie mặt nhuốm máu, dáng vẻ dữ tợn, giờ đang rất kích động, vừa chạy vừa lắc đầu.

Thấy không có gì đuổi theo, hắn mới hơi yên tâm.

Nhưng khi quay lại nhìn, phát hiện ra Lâm Đông đang ở phía trước.

"Hả?"

Bởi tuyết tương đối trơn, tên đội trưởng phanh gấp, chân đạp hai bước, thân thể lảo đảo suýt nữa ngã ngửa ra.

Hai tên đàn em tinh nhuệ phía sau nhanh mắt, vội vàng đỡ lấy cánh tay mới miễn cưỡng ổn định được thân hình.

Nhưng trong mắt đám zombie này tràn ngập kinh ngạc.

Lâm Đông phía trước mặc áo khoác lông trắng, hòa làm một thể với tuyết trắng. Bông tuyết bay xuống đỉnh đầu hắn lại tự động vòng qua.

Cảnh tượng nơi đây vô cùng quỷ dị.

Đám zombie này như chim sợ cành cong, vô cùng cảnh giác, cẩn thận giằng co với Lâm Đông.

Lúc này bốn mắt nhìn nhau.

Nhưng tên đội trưởng hung ác híp mắt lại, lông mày nhíu chặt, lộ vẻ thiếu kiên nhẫn.

"Ngươi... Ngươi nhìn cái gì?"

...

"Các ngươi chạy trốn thứ gì thế?"

Lâm Đông chậm rãi nói.

Một tên tiểu đệ zombie quay đầu lại, sau đó lo lắng nói.

"Có rất nhiều zombie nước ngoài xâm lấn, số lượng căn bản không đếm nổi. Ngươi cũng mau trốn đi, đừng đi về hướng đó!"

"À..."

Lâm Đông gật đầu. Điều này cũng nằm trong dự đoán.

Lần trước hắn dẫn dắt thi triều quét sạch Long Quốc là đi về hướng tây, cho nên còn chưa đến hướng bắc.

Hiển nhiên thế lực quỷ hút máu nhập cảnh với quy mô lớn, ven đường quấy nhiễu rất nhiều sào huyệt zombie, không phải giết chết thì là thu phục, dẫn tới đàn zombie tránh lui, kinh hoảng chạy trốn.

Tên đội trưởng vội vàng nói theo.

"Đúng vậy. Trong đó có rất nhiều zombie đột biến. Bọn chúng rất hung hăng, đã giết không ít anh em của chúng ta rồi. Ngươi cũng tranh thủ trốn mau đi."

"Hiện tại tất cả các khu vực của Long Quốc đều xuất hiện thi triều nước ngoài. Các ngươi định chạy đi đâu?"

Lâm Đông dò hỏi.

"Vậy..."

Tên đội trưởng đảo mắt.

"Ta nghe nói thành phố Giang Bắc ở một vị Thi Vương mạnh mẽ, là bá chủ tuyệt đối của Long Quốc, thực lực cực cao. Chúng ta dự định tới đó nương tựa hắn!"

"Ừ... vậy là ngươi sáng suốt đấy."

Lâm Đông thầm khen ngợi.

Một tên đàn em tinh nhuệ vội vàng nói.

"Không còn thời gian giải thích nữa. Ngươi cũng theo chúng ta tới đó đi. Zombie đột biến sắp đuổi theo tới nơi rồi!"

"Ta không cần phải đi..."

Giọng điệu Lâm Đông bình thản, ánh mắt lướt qua đám zombie này, nhìn về phía sau bọn họ. Chỉ thấy trong tuyết rơi mờ mịt có mấy bóng người xuất hiện.

Dáng người chúng mạnh mẽ, chạy nhanh về hướng này.

Cùng lúc đó, một luồng khí hung ác mãnh liệt bao phủ cả khu vực này trong nháy mắt. Dường như tuyết bay đầy trời cũng dồn dập hơn.

"Chạy đi! Sao không chạy nữa đi!"

Giọng điệu khàn khàn trêu tức truyền tới. Đám quỷ hút máu vọt tới rất nhanh.

Thanh niên cầm đầu tóc vàng mắt đỏ, hai răng nanh nhọn hoắt, nhìn cực kỳ dữ tợn, tràn ngập vẻ bạo ngược khát máu.

"Nguy rồi! Zombie đột biến đuổi tới rồi!"

"Lão đại... Hình như chúng ta không đến được thành phố Giang Bắc rồi..."

"Làm sao bây giờ?"

"Ta thấy liều với chúng một phen đi!"

"..."

Đám zombie bàn tán, mặt lộ vẻ điên cuồng.

Dù sao chúng cũng là zombie, mặc dù tiến hóa ra tâm tình sợ hãi nhưng một khi bị ép vào đường cùng cũng sẽ kích phát ra sự điên cuồng và giết chóc trong xương tủy.

Mấy tên quỷ hút máu cực kỳ khinh thường. Một đám zombie cấp thấp ở Long Quốc có tụ lại cũng chả là gì, còn muốn phản kháng à?

Đơn giản là không biết tự lượng sức.

Một gã quỷ hút máu dáng người khôi ngô, cơ bắp cuồn cuộn trong đó quát.

"Cho các ngươi cơ hội cuối cùng, cuối cùng thần phục hay là..."

"Ta lựa chọn cái chết!"

Còn chưa đợi hắn nói xong, tên đội trưởng mất tai đã ngắt lời.

Khuôn mặt dính đầy máu đen, nhưng đôi mắt hắn lại lộ vẻ liều mạng.

"Lão đại!"

Đám zombie đàn em vây quanh cũng đều bị thương, cặp mắt hung ác nhìn về phía hắn, cảm thấy hơi bất ngờ, nhưng lại giống như nằm trong dự tính.

Tên đội trưởng nói tiếp.

"Cho dù chúng ta lựa chọn thần phục, chẳng qua cũng chỉ là bia đỡ đạn thôi. Ta tình nguyện liều chết, không để chúng sử dụng."

"Ừ, lão đại nói đúng!"

"Tuyệt đối chúng ta không thần phục chúng!"

"..."

Một đám zombie quát lớn liên tiếp, sợ thì sợ nhưng không một kẻ nào lùi bước.

"Các ngươi... Muốn chết!"

Tên quỷ hút máu không kìm nổi tức giận.

Hắn cảm thấy đám zombie này nhỏ yếu lại không khuất phục mình, ngoài việc hơi bất ngờ còn có cảm giác thất bại.

"Được rồi! Các ngươi tự chọn đấy!"

Tên quỷ hút máu cường tráng lúc trước lập tức vọt người tới, vung nắm đấm đánh về phía bọn họ. Chỉ nhìn thể hình, rõ ràng đây là kẻ am hiểu lực lượng, có thực lực chừng cấp A.

Vốn quỷ hút máu đã mạnh về thân thể, hắn lại là người càng nổi bật, cho nên nhanh nhẹn khác thường. Những nơi nắm đấm đi qua, không khí phát ra tiếng nổ liên tiếp.

Zombie đội trưởng một tai chỉ cảm thấy như có ngọn núi lớn đang đập thẳng vào mình, căn bản không ngăn cản nổi.

Hắn cắn chặt hàm răng, nắm chặt hai nắm đấm, kéo thân thể bị thương, cũng giơ tay đón đỡ.

Hắn chỉ có thực lực cấp B, cũng chỉ là một đội trưởng nho nhỏ mà thôi, tự biết thực lực không địch lại nhưng vẫn lựa chọn phản kháng.

Đó là thái độ của hắn!

Đội trưởng bị thương so với quỷ hút máu cường tráng, chênh lệch giữa hai người rất lớn, giống như con thiêu thân đập cánh lao vào ngọn lửa đỏ.

"Chết thì chết..."

Đội trưởng hạ quyết tâm, dứt khoát nhắm hai mắt lại.

Rầm!

Hai nắm tay va chạm vào nhau.

Nhưng kết cục mà đám zombie đã đoán trước lại đột nhiên thay đổi, xuất hiện cảnh mà bọn họ không thể nào tưởng tượng nổi.

Một luồng lực lượng đáng sợ truyền đến. Thân hình quỷ hút máu đột nhiên dừng lại. Dù sức hắn rất mạnh nhưng cũng không thể chịu nổi, ầm một tiếng rồi nổ tung.

Máu đen bắn tung tóe, thịt vụn bay tán loạn.

Một đám sương máu tản ra.

Lúc này tên đội trưởng còn đang nhắm mắt, chỉ thấy máu tanh hôi bắn hết lên mặt mình, bản thân đã chuẩn bị chịu chết, giờ lại thấy hơi quái lạ.

"Hả? ??"

"Xảy ra chuyện gì rồi?"

Hắn chậm rãi mở một mắt, phát hiện ra xung quanh toàn thịt vụn, lại còn có một viên tinh hạch vừa vặn rơi từ trên không trung xuống.

"Ơ..."

Đám đàn em xung quanh cũng nhìn chằm chằm vào hắn, trợn mắt há mồm.

"Lão đại, ngươi giết quỷ hút máu kia rồi!"

"Cái gì?"

Đội trưởng cũng rất bất ngờ, mặt đầy vẻ mơ hồ.

Mà quỷ hút máu đối diện càng như gặp quỷ, vẻ mặt khiếp sợ, tràn vẻ khó lòng tin nổi.

Không đời nào!

Cấp bậc zombie trước mặt rất thấp, tuyệt đối không thể có lực lượng như thế.

Một đám quỷ hút máu nhíu mày, không thể hiểu nổi.

Nhưng trong lòng chúng... Lại sinh ra dự cảm không lành.

"Lão đại, ngươi mạnh như thế từ bao giờ?" Tiểu đệ zombie hơi ngạc nhiên và vui mừng.

Tên đội trưởng nhìn hai tay mình, thì thào tự nhủ.

"Không... Vừa rồi không phải là ta. Ta căn bản không có loại sức mạnh này."

"Hả? Thế thì là ai?"

Zombie đàn em cũng chả hiểu sao.

"Ta không biết."

Tên đội trưởng vẫn rất hiểu thực lực của mình, chỉ miễn cưỡng đạt cấp B, cũng chưa thức tỉnh bất kỳ năng lực gì.

Nhìn thi thể quỷ hút máu vỡ nát, mắt hắn lộ vẻ mờ mịt.

Nhưng đúng lúc này, một giọng nói vang lên bên tai.

"Biểu hiện không tồi..."

"Hả?"

Tên đội trưởng quay đầu lại, phát hiện ra bóng Lâm Đông rất nhanh. Chẳng biết hắn xuất hiện bên mình từ lúc nào, lặng lẽ không một tiếng động, căn bản không ai phát hiện ra.

Đôi mắt tên đội trưởng sáng ngời ngay, dường như hiểu ra, sắc mặt trở nên kiên định.

"Vừa rồi... Ngươi... Là ngươi cứu ta đúng không?"

Lâm Đông không trả lời, chậm rãi nói.

"Các ngươi không cần tới thành phố Giang Bắc nương nhờ ta nữa. Ở đây cũng được rồi.

"... ?? ?"

Lời này khiến tất cả zombie đều yên tĩnh, có thể nghe được tiếng kim rơi. Ánh mắt bọn họ nhìn chăm chú vào Lâm Đông.

Ngẩn ra một lúc, sau đó bọn họ có phản ứng ngay.

"Hắn chính là bá chủ Long Quốc!"

"Là Thi Vương mạnh nhất... Trong truyền thuyết kia!"

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay