Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 856

Chương 856:

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 856:

Làn da không có chút máu và áp lực đen kịt hình thành đối lập rõ ràng.

"Đây là..."

Cô gái cau màu, mặt lộ vẻ kinh hãi.

"Chẳng lẽ đây lại là Thi Vương sao?"

Tinh thần lực vốn ngưng tụ thành tấm khiên giờ biến đổi chiêu thức. Bão táp tinh thần truyền thẳng vào đầu người đàn ông kia.

Nhưng khiến người ta bất ngờ là người đàn ông nọ lại chẳng hề hấn gì, vẫn bước từng bước về phía cô gái.

"Không ảnh hưởng sao?"

Vẻ mặt cô gái cực kỳ bất ngờ, lông mày nhíu lại thành một đường thẳng, đang muốn gia tăng cường độ, phóng hết toàn bộ công kích tinh thần.

Khuôn mặt tái nhợt của người đàn ông ngước lên, sau đó thân thể nhoáng lên, biến mất ngay tại chỗ. Một giây tiếp theo, người đàn ông đã xuất hiện ở phía sau lưng cô gái.

Hắn không dừng lại chút nào, giống như vừa làm một việc nhỏ bé không đáng nhắc tới, bước chân tiếp tục đi về phía trước.

Cơ thể cô gái cứng đờ tại chỗ.

Cô đứng như khúc gỗ, không hề nhúc nhích.

Khoảng ba giây sau.

Chỉ thấy đầu cô ta nghiêng đi, rơi khỏi cổ xuống.

Phụt...

Máu tươi phun ra như suối từ cái cổ gãy.

Thi thể không đầu ngã ầm ầm xuống đất.

"? ??"

Rất nhiều nhân loại ở bên cạnh đều trợn mắt há mồm, lòng tràn ngập kinh hãi.

Sao lại chết?

Bởi vì đầy trời là dơi che chắn cho nên bọn họ thấy không rõ lắm, chỉ thấy cô gái bị chém giết.

"Tiểu Phương!"

Mặt Lôi Hổ ở phía xa xa lộ vẻ phẫn nộ, hàm răng cắn chặt, hai tay nắm lại, gân gồ lên.

Cùng lúc đó, điện quang dâng lên quanh người hắn. Sấm sét xao động, đánh xuyên qua không khí trong nháy mắt.

"Ta sẽ báo thù cho ngươi!"

Hắn hóa thành một luồng sáng, lôi điện lượn quanh, đánh thẳng về phía người đàn ông kia.

Người đàn ông hơi nghiêng đầu, ánh mắt chăm chú, sắc mặt không hề gợn sóng, sau đó vươn năm ngón tay thon dài ra, chộp tới.

Không biết vì nguyên nhân gì, Lôi Hổ chỉ cảm thấy cổ căng ra, cảm giác ngạt thở mãnh liệt truyền tới. Hắn đã bị bàn tay to kia khống chế.

...

Năng lượng lôi hệ điên cuồng lại trở nên không hề có tác dụng gì dưới sức mạnh của người đàn ông kia, hoàn toàn không còn lực sát thương.

Rắc rắc!

Năm ngón tay của hắn vặn khẽ, bẻ gãy cổ Lôi Hổ. Lôi đình xuyên tận thế vụt tắt, đồng từ chậm rãi giãn ra.

Thi thể của hắn bị tiện tay ném xuống đất như rác rưởi.

Bước chân người đàn ông tiếp tục đi về hướng nơi trú ẩn, dường như căn bản không thể ngăn cản nổi.

Mọi người thấy thế kinh hãi, trong mắt tràn ngập sợ sệt.

Lôi Hổ cũng chết rồi...

Hắn vừa còn hăng hái như vậy, giờ lại bị giết chết hời hợt đến thế.

"Mạnh quá..."

"Hắn cũng là một Thi Vương sao?"

"Chẳng lẽ..."

"..."

Một cái tên đáng sợ kêu gào trong trái tim mọi người.

Sau khi người đàn ông xuất hiện, có mấy đại Thi Vương biến dị nhao nhao hội tụ về hướng này, hơn nữa thái độ đều cung kính, cúi thấp cái đầu cao ngạo xuống.

"Cha nuôi!"

"Ừ..."

Người đàn ông gật đầu khẽ, giọng nói trầm thấp.

"Thi triều phía bắc xuất hiện biến cố, phải nhanh chóng giải quyết nhân loại ở đây."

"Rõ!"

Mấy đại Thi Vương nghe lệnh, chỉ là nội tâm vẫn hơi nghi hoặc. Phía bắc... Cuối cùng có biến cố gì lại khiến cha nuôi cũng phải tự ra tay?

Nhưng bọn họ không dám hỏi. Bọn họ cũng không dám nói...

Lúc này người sống sót ở bên trong nơi trú ẩn đã nổ tung. Thông qua hình ảnh theo dõi, bọn họ có thể nhìn thấy dáng người vô địch của người đàn ông kia đang đi từng bước về phía cửa.

"Huyết hồng bá tước! Hắn chính là Huyết hồng bá tước!"

"Trời ạ! Hắn lại xuất hiện ở đây."

"Thôi xong rồi. Hắn sắp tiến vào... Hiện giờ phải làm sao?"

"..."

Mọi người như kiến bò trong chảo nóng, vội vàng chạy quanh, nội tâm đã bị sợ hãi lấp đầy.

Quỷ thi số một được ghi trong hồ sơ quỷ thi trong truyền thuyết lại xuất hiện trước mặt mọi người thế này, gần như chỉ dùng sức mạnh một mình, tàn sát nhân viên tiểu đội Hình Thiên.

Căn bản không ai cản được bước chân giết chóc của hắn.

Khi thấy hắn đã tới gần lối vào, đám người sống sót đã nóng lòng như lửa đốt.

"Này!"

Đúng lúc này, phía sau Bá tước vang lên một giọng nữ lạnh lùng mà trong trẻo.

Người đàn ông chậm rãi quay đầu, đôi mắt bình thản như giếng cổ chiếu tới một cô gái, dáng người nhỏ nhắn, cầm trường đao trong tay, giẫm lên hài cốt, bước từng bước tới gần.

"Vẫn còn kẻ không sợ chết..." Bá tước tự nhủ.

Ánh mắt Trình Lạc Y lạnh lẽo, mũi đao kéo lên trên mặt đất, ma sát rung động. Khi tới gần, tia sét bắt đầu nhảy nhót tung tăng, hơn nữa càng ngày càng mãnh liệt.

Bước chân cô đột nhiên gia tốc giống như mũi tên rời cung, tạo thành một luồng sáng, vung đao chém tới.

Trường đao vung lên nhưng một cây đuốc, xé rách bầu trời đen kịt. Không khí cũng gào thét theo.

Bá tước nắm tay thành quyền, giơ tay đấm về phía trước, dựa vào thể lực đỡ thẳng một đòn.

Ầm!

Cả vùng không gian rung chuyển không ngừng. Mặt đất dưới chân hai người rạn nứt ra. Sóng chấn động đáng sợ khuếch tán ra bốn phía.

Tia sét trên lưỡi đao của Trình Lạc Y đột nhiên tối sầm đi, hơn nữa còn run rẩy kịch liệt.

Ong ong...

Tiếng kim loại gào thét như muốn xuyên thủng màng nhĩ.

Trình Lạc Y như bị một ngọn núi cao đụng phải, thân hình bay về phía sau liên tục. Trên đường lùi lại, cô vẫn cắm thanh đao Vẫn Tinh vào mặt đất.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay