Chương 897:
Tiểu Bát càng không cần nhiều lời, trước nay vẫn luôn là người thành thạo nhất trong những thời khắc thế này.
Cô đi đến đâu, tứ chi gãy vụn bay tứ tung tới đó, máu đen phun tung tóe khắp nơi, để lại một đống thi thể tàn tạ dưới đất.
“Dùng anh em của ta để luyện kiếm sao?”
Thấy cảnh tượng này, Quỷ Hùng bắt đầu căng thẳng, cũng vội vàng tham chiến.
“Hiện giờ đã không còn đường lui nữa, giết hết cho ta!”
Thấy phe mình tan tác nên muốn sốc lại tinh thần một chút.
Kết quả là thuộc hạ của hắn đều đói khát đã lâu, lại đang trên đà phát triển ý thức, hiện giờ bị cuộc tàn sát kích thích, hoàn toàn không cách nào khống chế, một số còn không phân biệt được địch ta, bắt đầu cắn xé nhau loạn xạ.
“Nguy rồi!”
Quỷ Hùng thấy cảnh tượng này, mặt mày nghiêm trọng.
Mấy tên Thi Vương dưới trướng của hắn cũng bắt đầu hoảng hốt.
“Đại ca, đám quái vật ngoài hành tinh này mạnh quá!”
“Đây là ngoài hành tinh xâm chiếm, chúng ta không thắng được đâu!”
“Ta thấy vẫn nên rút lui mau đi!”
“...”
Thi Vương lo lắng gào lên, trong lòng đã nghĩ tới chuyện bỏ cuộc.
Nhưng một bóng đen đứng dậy sau lưng hắn, vung móng vuốt đen như mực đâm thẳng vào tim hắn.
“Đánh lén!”
Máu thịt bắn tung tóe, cơ thể gã Thi Vương kia trực tiếp bị xuyên thủng.
“Hắc hắc hắc hắc…”
Tiếng cười của Tiểu Hắc vô cùng lạnh lẽo, khiến người nghe không khỏi run rẩy.
Tinh thần vốn đã nặng nề lại bị đả kích lần nữa, đội quân của Quỷ Hùng hoàn toàn sụp đổ, ném mũ bỏ giáp, chạy đi tứ tán.
Hắn cau mày, năng lực của đám quái vật ngoài hành tinh này thực sự rất quỷ dị.
Trộm máu thịt của mình, chắc chắn cũng là có chuẩn bị mà đến.
“Bị lừa rồi!”
Lúc này, một luồng áp lực lao về phía hắn, hệt như sao chổi hạ phàm, còn xen lẫn khí thế hủy diệt.
Mặt đất xung quanh rung chuyển, không ngừng rạn nứt, zombie xung quanh lập tức vỡ vụn thành từng mảnh, sương máu bay tán loạn.
Năng lượng cuồng loạn hệt như thiên tai đổ bộ.
Cơ thể Quỷ Hùng cũng trầm xuống, hắn gắng sức di chuyển, nhưng khi quay đầu nhìn lại, một thanh kiếm ánh sáng xé toạc không khí, mang theo tiếng gào thét chém về phía mình.
Trong lúc hoảng sợ, hắn nhanh chóng né sang một bên.
Nhưng dưới sự hạn chế của thi vực, hắn vẫn chậm hơn nửa nhịp, trước ngực bị lưỡi kiếm xẹt qua, để lại một vết chém lớn với làn khói xanh bốc ra từ đó.
Máu bẩn phun ra, miệng vết thương lộ rõ ràng, nhìn qua cực kỳ ghê sợ.
“Thanh kiếm này cũng tạm được, chém Thi Vương cũng không tốn sức là bao.” Lâm Đông nhìn thanh kiếm trong tay, lẩm bẩm.
Quỷ Hùng kinh ngạc nhìn hắn, hàm răng cắn chặt, cảm giác nhục nhã mãnh liệt dâng lên trong lòng.
Hắn không chỉ lấy thuộc hạ của mình luyện kiếm mà còn… lấy cả mình nữa sao?
“Đi chết đi!”
Hai mắt Quỷ Hùng đỏ lên, hắn đã rơi vào trạng thái cuồng bạo, liều mạng lao đến tấn công.
Chỉ có điều, trong mắt Lâm Đông, hắn chỉ là một tên bất tài đang điên tiết mà thôi...
Thanh kiếm trong tay hắn tiếp tục vung vẩy, để lại hàng loạt dư ảnh vô cùng lộng lẫy.
Vết thương trên người Quỷ Hùng cũng không ngừng tăng lên.
Bại trận chỉ còn là vấn đề thời gian...
.......
Toàn bộ trận chiến hoàn toàn là do một phía nghiền ép.
Chỉ có một Thi Vương đứng ngây người cùng mấy tên thuộc hạ, có chút chân tay luống cuống.
“Đây là… đội quân zombie của đại ca sao?”
“Mạnh quá!”
“Anh Đại Tráng, xem ra vị trí đệ nhất tướng quân của ngươi khó giữ rồi!”
“...”
Đám zombie bàn luận sôi nổi, ai nấy đều không khỏi cảm thán.
Đại Tráng sửng sốt quan sát các Thi Vương, phát hiện bọn họ đều vô cùng lợi hại, đặc biệt là Chậu Hoa và Tiểu Hoa, khiến hắn vô cùng chấn động.
Bởi vì sinh hoạt ở nơi này, căn bản là chưa từng thấy bất kỳ thực vật nào chứ đừng nói là hoa.
"Những thứ đó là gì?" Đại Tráng vô cùng hiếu kỳ.
“Không biết.”
Mấy tên đàn em cũng gãi đầu, "Hay là ngươi qua hỏi một chút đi? Thuận tiện lôi kéo làm quen luôn, dù sao sau này cũng đều là thuộc hạ của đại ca, còn phải trông cậy vào người ta chiếu cố nữa đấy.”
“Ừm, có lý!”
Đại Tráng rất tán thành, cảm thấy tên đàn em này khá thông minh, dù sao hiện tại bản thân cũng là 'zombie ngoài hành tinh', cần gia tiếp nhiều một chút.
Thế là, hắn nhắm đến Tiểu Hoa, cười ha hả đi tới, thái độ cực kỳ khiêm tốn.
"Này cô gì ơi, xin cho hỏi… ta nên gọi ngươi là gì?"
“Ta tên Đóa Nhị Đại, Tiểu Hoa.”
“Đúng là một cái tên đẹp!”
Đại Tráng mặc kệ tất cả, vội vàng khen ngợi cô, nhưng thật ra trong lòng cũng không hiểu lắm, thầm nghĩ Thi Vương ngoài hành tinh… đều có tên dài như vậy sao?
“Ta đây cũng gần giống ngươi, ta tên là Đại Oan Chủng, Đại Tráng!”
......
“Đại Oan Chủng?”
Tiểu Hoa liếc mắt đánh giá hắn một lượt, thấy vẻ mặt ngốc nghếch của hắn, trong lòng cũng không mấy thiện ý để ý đến hắn, xoay người rời đi, tiếp tục tham gia chiến đấu.
Đại Tráng đứng ngây ngốc tại chỗ, gãi đầu, có chút xấu hổ.
Vừa rồi là vì muốn lôi kéo làm quen nên thuận miệng nói ra một cái tên tương tự cô ấy, muốn làm nổi bật vài điểm giống nhau cho thân thiện.
“Mình lỗ mãng quá rồi sao?” Đại Tráng thầm nghĩ trong lòng.
Nhưng cách đó không xa, Tai Thính vẫn luôn nhìn chằm chằm hắn, vốn quan sát đã lâu.
Trước khi tới đây, trong lòng hắn luôn cân nhắc, đến được đó nhất định phải thu nhận tên đệ tử...
Tình cờ trước mắt lại có một tên thích hợp.
Thế là hắn chậm rãi đi tới, cố tỏ ra vẻ cao thâm tư thái.
“Ngươi là Đại Oan Tráng đúng không? Ta thấy tên nhóc nhà ngươi tư chất cũng không tệ, đúng là nhân tài.”
“Ặc…” Đại Tráng giật mình.