Chương 899:
Mấy ngày tiếp theo cũng không có gì đặc biệt, bầy zombie cải tạo lại sào huyệt, ổn định cuộc sống trên Tổ Tinh.
Chúng xây tường cao, tích trữ lương thực.
Bên ngoài sào huyệt, Tiểu Hoa trồng ruộng hoa làm nơi nuôi xác.
Những cây nấm nhỏ cũng mọc lên khắp nơi, mọc ra khối u thịt màu đỏ, có thể xem như lớp "phòng ngự" cho sào huyệt.
Mọi thứ đều ổn định, ngay ngắn trật tự.
Ở trung tâm sào huyệt, có một chiếc máy bay đang đậu ở bãi đất trống, thân máy bay thuôn dài mang đến cảm giác rất thời thượng.
Đây là thứ Lâm Đông thu hoạch được sau cuộc săn giết các học sinh đang thí luyện, cũng thuộc nền văn minh của nhân loại.
Hôm đó vì Quỷ Hùng đuổi tới nên chưa kịp xem.
Lâm Đông định nghiên cứu nó một chút, để xem khoa học kỹ thuật của nhân loại ở đây đã phát triển đến trình độ nào.
Có lẽ sẽ có cách nào đó có thể giúp Trình Lạc Y khôi phục trí nhớ.
Lâm Đông bước lên máy bay, không gian bên trong rất rộng rãi, cũng rất sạch sẽ, bên trong chia làm vài khoang, gồm buồng lái và một khoang nghỉ ngơi.
Kết cấu khoang nghỉ ngơi cũng gần giống một căn phòng ngủ, bên trong có ít quần áo và đồ dùng sinh hoạt hàng ngày.
Những thứ này không có gì đáng xem, nhưng ngoài ra còn có rất nhiều sách.
"Để xem bọn họ học cái gì?"
Lâm Đông có chút tò mò về chuyện này, tùy tiện mở ra xem thử.
Kết quả hắn phát hiện chữ viết trên Tổ Tinh rất khác với chữ viết trên Lam Tinh, cũng có vài nết chữ giống, tuy rất phức tạp nhưng miễn cưỡng có thể xem hiểu.
Lâm Đông không thể không nghi ngờ, giữa Tổ Tinh và Lam Tinh chắc chắn có mối liên hệ nào đó, có lẽ những ngày đầu, nhân loại trên Lam Tinh chính là người di cư từ Tổ Tinh tới...
Những thứ được ghi lại trong cuốn sách bao gồm cả các chủng loại zombie, các phương pháp tiến hóa... những chuyện này khá trùng hợp.
Ngoài ra trong đó cũng có sách địa lý, như đã đề cập trước đó, hiện tại có ba lục địa được Tổ Tinh biết đến, theo thứ tự là Lục Địa Zombie, Lục Địa Nhân Loại và Lục Địa Dị Tộc.
Những lục địa này tương ứng với tên sinh vật, vừa nhìn là hiểu, không cần nhiều lời.
Chỉ là lục địa dị tộc tương đối phức tạp, chủng tộc rất phong phú, đám quái vật ký sinh từng xuất hiện ở Lam Tinh chính là một loại trong số đó.
Về phần những loài khác, càng là nhiều không đếm xuể, cũng giống như lục địa zombie, đều là “khu vực cấm" của nhân loại, không dễ dàng đặt chân tới, cho nên cũng không có ghi chép đầy đủ.
“Có thêm chút kiến thức rồi…”
Lâm Đông phất tay cất sách đi, định sau này sẽ từ từ xem lại một chút.
Bởi người ta có câu, trong sách tự có nhan như ngọc, trong sách tự có hoàng kim ốc.
Có lẽ sẽ có ích...
Sau đó, Lâm Đông đi tới buồng lái, trên bảng điều khiển có rất nhiều nút bấm, nhìn rất phức tạp.
Tuy nhiên máy bay này rất tiên tiến, bởi nó có sự nhúng tay của trí tuệ con người. Ngay cả khi không biết gì cũng vẫn có thể điều khiển được.
[Đã nhận được tín hiệu sóng điện, xin hỏi có muốn đọc không?]
Màn hình trên bảng điều khiển đột nhiên sáng lên, âm thanh máy móc trí tuệ truyền đến.
“Tín hiệu sóng điện?”
Lâm Đông nhướng mày, trong lòng có chút kinh ngạc.
Nhưng nghĩ lại cũng thấy bình thường.
Trước đó tín hiệu của Lawn cũng có thể truyền đến tận Lam Tinh để lừa Tek, bởi vậy có thể thấy, hệ thống thông tin liên lạc của nhân loại ở đây rất tiên tiến.
Việc máy bay nhận được tín hiệu cũng là hợp tình hợp lý.
"Đọc!" Lâm Đông mở miệng nói.
Một lát sau, trên màn ảnh xuất hiện mấy đoạn âm thanh, bắt đầu tự động phát.
“Leya, dẫn học sinh đi thí luyện có thuận lợi không?”
“Anh đã nghĩ kỹ rồi, chờ em trở về, chúng ta sẽ kết hôn, đến lúc đó có thể để hiệu trưởng tổ chức hôn lễ.”
“Leya, sao em không trả lời? Trả lời đi mà.”
"Mau trả lời anh đi, chẳng lẽ em vẫn còn giận anh à?"
“...”
Giọng nói của chàng trai bên kia ngày càng sốt ruột, tín hiệu cũng ngày càng rè đi.
Nghe giọng nói của hắn, có lẽ là nam giáo viên trong trường.
Những tín hiệu âm thanh này đều là của mấy ngày nay lần lượt phát tới, hầu như mỗi ngày đều có.
Chỉ tiếc là... cô gái kia đã mai táng ở lục địa zombie, vĩnh viễn không thể trở về.
Thật đáng thương...
Lâm Đông khẽ lắc đầu, hắn tương đối thiện tâm, không thích chuyện buồn.
Đương nhiên ngoại trừ tín hiệu từ trường học, máy bay còn nhận được một vài tín hiệu khác.
Lâm Đông vẫn chọn đọc.
“Có ai nghe thấy không? Xin hãy đến cứu chúng tôi, chúng tôi là đội lính đánh thuê đang bị mắc kẹt trong lục địa zombie, đang gặp rắc rối lớn."
“Xin hãy giúp chúng tôi, chúng tôi sẽ trả ơn khi có thể.”
“...”
Toàn bộ đoạn ghi âm là giọng nói của một người phụ nữ, mang theo tiếng khóc và giọng điệu cầu xin, nghe không khỏi khiến người ta thương xót.
“Con người? Bị mắc kẹt... Đang cầu viện?” Lâm Đông lặng lẽ nói.
Hắn là người tốt bụng... không thể nhìn người khác đau khổ được...
Thế là hắn suy nghĩ một chút, sau đó gửi lại cho người phụ nữ một tin nhắn.
"Cô đang gặp rắc rối gì?"
Trước tiên mặc kệ có đi "cứu" hay không, hỏi thăm một chút cũng tốt.
Đầu bên kia trả lời rất nhanh, như thể người chết đuối đang nắm lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng.
“Chúng tôi nhận nhiệm vụ đi săn zombie, nhưng lại gặp phải một chuyện kỳ quái, nơi này vốn có một sào huyệt zombie nhỏ, nhưng trong một đêm đã biến thành rừng rậm.”
"Hiện tại chúng tôi đang ở trong rừng, mất phương hướng, máy bay cũng cạn năng lượng, xin anh…hãy đến giúp chúng tôi, dẫn chúng tôi rời khỏi đây."
"Khu rừng này thực sự rất kỳ quái, khắp nơi toàn là thứ quỷ dị... hức hức…"
“...”
Người phụ nữ nói, gấp đến độ sắp khóc. Dường như cô ta đang trải qua chuyện gì đó rất khủng khiếp.
Lâm Đông vẫn đứng tại chỗ, trong lòng hơi kinh ngạc.
“Sào huyệt... biến thành rừng trong một đêm?”
"Thú vị thật..."
“...”
Trên Tổ Tinh vốn không có thực vật, mà một sào huyệt lại biến thành khu rừng, quả thật có chút ly kỳ.
Có điều đây cũng là một lời cảnh báo.
Cho dù zombie ẩn náu trong sào huyệt cũng chưa chắc đã an toàn. Sẽ luôn có một số thứ kỳ quái mang đến mối đe dọa, dù sao đây cũng là ngày tận thế của muôn loài.
"Cô đang ở đâu?" Lâm Đông trả lời.
Gần như là ngay sau đó, đầu bên kia đã gửi tọa độ tới.
"Tôi ở đây, hức hức hức…cảm ơn anh đồng ý giúp chúng tôi, anh đúng là người tốt..."
Lâm Đông quan sát tọa độ kia, khoảng cách tới đó nhanh chóng hiển thị trên màn hình.
Hắn kinh ngạc phát hiện, ở đó cách mình cũng không xa.
Dù sao những nhân loại kia cũng chỉ dám lang thang ở biên giới, không dám đặt chân quá sâu vào lục địa zombie.
"Chuyện này cũng có chút uy hiếp đối với mình..." Lâm Đông thầm nghĩ.
Hắn cũng không muốn để sào huyệt của mình biến thành rừng một cách khó hiểu chỉ sau một đêm như thế.
“Tôi sẽ qua đó xem thử.”
“Được, chúng tôi sẽ trốn trong máy bay, không đi đâu cả." Người phụ nữ đầu bên kia trả lời.