Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 922

Chương 922:

schedule ~10 phút phút đọc visibility 4 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 922:

Thời gian chậm rãi trôi qua, trăng lên mặt trời lặn, màn đêm trong nội thành cũng lộng lẫy muôn màu.

Đèn neon bên đường lóe lên, đèn đuốc sáng trưng, trên không trung còn có rất nhiều hình chiếu 3D, trông rất đẹp.

Cũng có không ít máy bay không người lái bay qua, giám sát các góc trong nội thành, đề phòng phát hiện tội phạm.

Lâm Đông đứng ở đường phố bên cạnh, phía trước không xa chính là Học viện Thiết Kế.

Thông qua cảm nhận khí tức, xác thực bên trong có rất nhiều cao thủ, đều có thực lực cấp SS trở lên. Ngoài ra còn có rất nhiều khu vực có rào cản tinh thần hoàn toàn không thể phát hiện được, rất bí mật.

"Đội trưởng, tôi hỏi thăm xong rồi, Hách Lỗi không có ở trường học, nói là về nhà tổ chức tiệc, hắn đang ở biệt thự Dã Chi cách đó không xa." Vương Thành từ xa chạy tới, vội vã nói.

“Ừ, vậy thì tốt, chúng ta cũng tham gia một chút đi…” Lâm Đông thản nhiên nói.

Nghe vậy ánh mắt Vương Thành lóe lên, tựa hồ có chút gấp gáp, oán khí giữa lông mày càng nồng đậm, cả người đều lộ ra mấy tia tà dị.

Cuộc sống của Hách Lỗi cũng hệt như phú nhị đại trên Lam Tinh.

Sau khi tan trường liền mở party vui chơi, bốn năm bạn học cũng đều là nam thanh nữ tú, đương nhiên Cố Tiểu Khiết cũng có mặt ở đây.

Cô ta đến từ ngoại thành, vô cùng khao khát cuộc sống xa hoa này, hiện giờ coi như nguyện vọng cũng đã thành hiện thực.

Cố Tiểu Khiết cầm ly rượu, uống một ngụm rượu chanh, vị chua chua ngọt ngọt tiến vào cổ họng, cảm giác mười phần thoải mái, càng có một loại cảm giác thỏa mãn, cảm thấy mình tài trí hơn người.

"Có thể đi tới hôm nay... Thật không dễ dàng..."

"Tiểu Khiết, em đang nghĩ gì vậy?"

Cánh tay Hách Lỗi bên cạnh thuận thế ôm lấy vòng eo thon thả của cô ta.

"Không... không có gì đâu." Cố Tiểu Khiết vội vàng cười lắc đầu.

Mấy vị bạn học bên cạnh, cũng đều là có đôi có cặp, một người trong đó hỏi.

“Nhân tiện... Tôi nghe người khác nói, hôm nay bạn trai cũ của Tiểu Khiết tới tìm cô ấy, kết quả là bị anh Lỗi giáo huấn ngay trong nhà hàng."

“Ừ, đúng là có chuyện đó, nhưng thú vị lắm, tên kia lại còn muốn động thủ với tôi cơ chứ.” Hách Lỗi cười nói.

Bởi vì từ nhỏ không có người dám khiêu khích hắn, cho nên khi hắn đột nhiên gặp được người dám làm chuyện gì, hắn liền cảm thấy có chút mới lạ.

Những người xung quanh cũng tỏ ra ngạc nhiên.

“Cái gì? Hắn là người động thủ trước á?”

“Người này không muốn sống nữa sao?”

“Anh Lỗi, vậy mà anh không giết hắn, là đang thương xót đấy à!”

“...”

Hách Lỗi nghe vậy, xua tay.

"Đi học thật nhàm chán, có một người như vậy cũng khá thú vị, lúc đó anh ta rất bất mãn, có lẽ sau khi bình phục vết thương sẽ lại đến tìm tôi."

“Ừ, có vẻ là vậy.”

Mọi người hiểu dụng ý của hắn, chỉ coi người này là niềm vui.

"Nào, chúng ta uống đi." Hách Lỗi giơ ly rượu lên, hét to.

Mọi người vội vàng đáp ứng, bắt đầu nâng ly cạn chén, sau đó truyền đến tiếng chạm ly leng keng.

Họ không hề biết rằng vào lúc này, có hai bóng đen đang đứng trên một con dốc nhỏ bên ngoài, giống như những bóng ma, ánh mắt xuyên thấu qua cửa sổ sát đất, lẳng lặng chăm chú nhìn bọn họ.

“Đội trưởng, chính là hắn.”

"Đi, chúng ta vào thôi." Lâm Đông nói.

Cả tòa biệt thự vô cùng xa hoa, chỉ là nơi ở tạm thời của Hách Lỗi khi còn đi học, cho nên không có lực lượng bảo vệ gì, bên trong chỉ có mấy người giúp việc đang đi lại.

Hai người Lâm Đông muốn tiến vào, quả thực dễ như trở bàn tay.

Tay nắm cửa bị Vương Thành vặn mở một cách thô bạo, sau đó hắn chạy thẳng về phía đại sảnh nơi Hách Lỗi đang tổ chức tiệc.

“Cốc cốc cốc!”

Hắn đập mạnh vào cửa.

Mấy người bên trong đang uống say, khi nghe thấy tiếng gõ cửa, bầu không khí đột nhiên trở nên yên tĩnh.

“Ai vậy?”

“Không biết, anh Lỗi, anh còn mời người khác sao?”

“...”

Hách Lỗi nhìn trái nhìn phải, cũng cảm thấy kỳ lạ.

“Không có, người được mời đều ở đây hết rồi.”

"Tôi đi mở cửa xem là ai."

Cố Tiểu Khiết vô cùng chủ động, không chút do dự đi tới, sau đó mở cửa.

“Vương... Vương Thành?” Cố Tiểu Khiết ngẩn ngơ, có vẻ cực kỳ kinh ngạc.

Nhưng rất nhanh đã nhíu mày lại, lộ vẻ không vui.

"Anh đúng là âm hồn bất tán, tôi đã nói chúng ta không có khả năng rồi, anh lại còn tìm đến tận đây sao?"

“Tôi tới đây không liên quan gì đến cô cả, là tự cô suy diễn thôi.” Vương Thành lộ vẻ khinh thường nói.

Cố Tiểu Khiết nhíu mày càng sâu, luôn cảm giác người này có gì đó không ổn, như thể biến thành người khác vậy.

Mà Hách Lỗi đang ngồi trên sofa cũng đã sớm chú ý tới cảnh tượng này.

“Hả? Tới nhanh vậy, vừa hay chỉ uống rượu không cũng chán rồi, thú vui lại đến, để bọn họ vào đi!"

“Ừm…”

Cố Tiểu Khiết đáp ứng một tiếng, sau đó tránh đường.

Hai người Lâm Đông nghênh ngang bước vào, Vương Thành rất ‘chu đáo’, quay người đóng cửa rồi khóa lại.

Hách Lỗi nhìn hai người bọn họ, cũng không quan tâm lắm.

"Lại còn tìm một người giúp đỡ à..."

Vương Thành nhìn hắn ta, oán niệm giữa hai lông mày ngày càng nặng, từ trước sương mù hoàn toàn biến thành đen kịt.

“Hách Lỗi, tôi muốn giết cậu!”

“Phụt!”

Người xung quanh nghe vậy, đều không nhịn được cười ra tiếng.

“Tên này thực sự thú vị.”

"Anh biết thân phận của anh Lỗi thế nào rồi, còn muốn giết anh ấy á?"

"Lực lượng cảnh vệ trong thành đều do gia tộc Hách quản lý, anh thử nghĩ xem, hậu quả nếu trở thành kẻ thù của hắn sẽ thế nào!"

“...”

Vương Thành cũng mặc kệ, vẫn một lòng muốn dồn hắn vào chỗ chết.

"Chết đi!"

Khuôn mặt hắn dữ tợn, mang theo một tia điên cuồng, xông thẳng về phía hắn ta.

Hách Lỗi ngồi trên sofa, bắt chéo chân như buổi trưa, lẳng lặng nhìn hắn, không thèm để ý chút nào.

Chàng trai bên cạnh đã đứng dậy khỏi chỗ ngồi.

Hắn là một người thức tỉnh hệ tốc độ, nhanh tay lẹ mắt, một tay tóm lấy cổ tay Vương Thành, dùng sức vặn một cái, trực tiếp khống chế được.

“A…”

Vương Thành hét thảm một tiếng, ra sức giãy dụa, nhưng làm thế nào cũng không thoát ra được.

Lâm Đông bên cạnh nhìn hắn lắc đầu.

“Giết người... không phải như thế.”

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay