Chương 992:
Mùi máu tanh nồng nặc lan tỏa, kích thích khứu giác của đám tang thi.
"Trời ơi, lớn quá..."
Đám tang thi ngước nhìn, quả thực là một 'núi thịt' khổng lồ.
Ngay lập tức, đám tang thi phấn khích lao vào 'núi thịt', há miệng cắn xé.
Trong chốc lát, tiếng nhai, tiếng xé thịt vang lên không ngớt.
Dưới bầu trời đêm, hiện lên cảnh tượng rùng rợn của đám tang thi đang ăn thịt.
Nhóm của Tai Thính, tất nhiên cũng ở trong đó, từ ngày nuôi heo, chúng cũng không thiếu thịt.
"Ừm, thịt này... ngon hơn thịt heo, dai hơn." Tai Thính vừa nhai vừa nói.
"Cũng tạm được, đánh giá của ta: không bằng tôm hùm."
Bên cạnh, Bắt Tôm nói, nhưng tay không hề ngừng nghỉ.
Mấy tên tang thi khác cũng đang mải mê ăn uống.
Ánh mắt Đại Tráng đảo qua, hơi ngạc nhiên.
"Ê! Tai Thính, nhìn kìa, Lão đại lại mang về một con tang thi."
"Hả?"
Nghe vậy, Tai Thính vội vàng quay đầu nhìn, nhanh chóng chú ý đến Búa Tạ.
"Tên đó thực lực thế nào?"
"Cảm giác... hình như chưa đến cấp S."
Đại Tráng phân tích.
Nghe vậy, Tai Thính mỉm cười, lộ vẻ tự tin.
"Vậy thì yên tâm rồi, đi! Đi cùng tôi chào hỏi hắn ta."
"Ờ ờ, được."
Đại Tráng gật đầu lia lịa.
Ngay sau đó, đám tang thi của chúng đi về phía Đầu Búa.
"Ê, người anh em, mới đến à?" Từ xa, Tai Thính đã lên tiếng.
Đầu Búa quay đầu lại, nhìn thấy đám tang thi trước mặt, cao thấp béo gầy, đủ loại, tên cầm đầu có tạo hình độc đáo, trên đôi tai to còn đeo hai chiếc khuyên tai.
"Vâng, chào mọi người, ta là người mới."
"Tốt, tốt."
Thấy hắn ta thái độ khiêm tốn, Tai Thính rất hài lòng, "Ngươi tên gì?"
"Ta là Đầu Búa."
Hắn thành thật tự giới thiệu.
Từ cái tên của hắn, Tai Thính càng nghe ra được cái hơi vị của "gia đình".
"Được, Tiểu Búa, sau này theo anh Nhĩ, anh Nhĩ bảo kê cho..."
“Đi theo ngươi á?”
Trên mặt Đầu Búa thoáng chút do dự.
Thấy thế, Đầu Búa liền thêm mắm dặm muối.
“Bọn tao là đội Bá Chủ, từng lập được chiến công hiển hách cho Tổ tang thi, công lao to lớn...”
“Thôi thôi thôi, hảo hán không nhắc chuyện xưa, phải khiêm tốn.”
Tai Thính giả vờ ngăn cản: “Tao cũng chỉ là đi cùng Lão Đại càn quét, từng san bằng cả công ty Tek, à... trụ sở chính, rồi còn thống lĩnh vạn quân tinh nhuệ của Tổ tang thi... chỉ thế thôi.”
Hắn và Đại Tráng hát bài ca tung tụng nhau, quả nhiên rất oai phong.
Nếu là tang thi bình thường, thật khó mà chống đỡ nổi.
Thế nhưng Đầu Búa lại hỏi.
“Bọn mày nuôi heo đúng không?”
“Ừm...”
Đầu Búa nghe vậy lập tức sững người.
Không khí bỗng chốc im lặng, đến mức nghe rõ tiếng kim rơi, xen lẫn chút ngại ngùng.
“Sao... sao mày biết hay vậy?” Đại Tráng tò mò hỏi.
Đầu Búa hít hít mũi, từ xa đã ngửi thấy mùi phân heo và cỏ khô trên người bọn họ.
“Ngửi thấy, mùi heo hơi nồng.”
“Chuyện này...” Đầu Tráng có chút nghẹn lời, không khí càng thêm ngượng ngập.
Mắt Tai Thính đảo một vòng, vội vàng lên tiếng.
"Đúng vậy, ngươi có ánh mắt thật là tốt, nhìn một cái liền có thể biết, nuôi heo là trọng yếu nhất công tác, dù sao cùng toàn bộ thi tổ huyết nhục có quan hệ, đây là hàng đầu, cho nên lão mới giao việc đó cho ta."
“Mày sau này đi theo anh Tai đây, anh Tai nhất định không bạc đãi mày”
“...”
Nhưng lời vừa dứt, bóng dáng Tiến sĩ đã từ xa đi tới.
“Đầu Búa, đi thôi, ta dẫn ngươi đến phòng thí nghiệm.”
“Được, anh Tiến sĩ.”
Đầu Búa cung kính gật đầu lia lịa, trước khi rời đi còn quay đầu lại nói với Tai Thính một câu.
“Xin lỗi, công việc nuôi heo quan trọng như vậy, ta khó mà đảm đương nổi, ta phải đến phòng thí nghiệm rồi.”
Tai Thính: “...”
Đám tang thi lặng lẽ nhìn theo, tiễn Đầu Búa khuất bóng, cho đến khi hắn bước vào phòng thí nghiệm.
Bầy tang thi im lặng hồi lâu, ai nấy đều im thin thít.
Một lát sau, Bắt Tôm lên tiếng phá vỡ sự im lặng.
“Gã này là ai vậy? Vừa đến đã được vào phòng thí nghiệm?”
“Ta không biết đâu.”
Tai Thính lắc đầu.
Bắt Tôm suy nghĩ một chút, trầm ngâm nói.
“Hay là... ta cũng xin Lão Đại cho đi... nghiên cứu khoa học gì đó nhỉ?”
“Hả...”
Đám tang thi quay sang nhìn hắn, đánh giá từ trên xuống dưới, nhưng chẳng ai nói gì.
Sau đó liền tản ra.
“Đi thôi đi thôi, đi ăn thịt thôi...”
“...”
Bên kia, Đầu Búa vừa vào phòng thí nghiệm đã hoàn toàn chết lặng.
Bởi vì bên trong có cả người máy canh gác, đủ loại thiết bị tinh vi, cùng những vũ khí được nghiên cứu chế tạo, tất cả đều là công nghệ đỉnh cao của loài người.
“Trời đất ơi!”
Trong lòng Đầu Búa vô cùng chấn động, không nói nên lời.
Tiến sĩ đứng bên cạnh hỏi: “Thế nào? Có hứng thú không?”
“Hứng thú lắm chứ!”
Đầu Búa gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
Bây giờ hắn mới hiểu, phi thuyền của Lão Đại chỉ là phụ kiện, Lão Đại đã dọn cả phòng thí nghiệm của loài người về đây...
Sau khi quan sát, Tiến sĩ phát hiện Đầu Búa quả thực có chỉ số thông minh không thấp, có thể làm nghiên cứu khoa học hay không thì chưa biết, nhưng ít nhất có thể làm trợ lý cho mình.
Sau đó, hắn cũng đưa cho hắn một chiếc áo blouse trắng.
Đầu Búa mặc vào, trông cũng ra dáng ra hình, trong lòng mừng rỡ, thầm thề sau này nhất định phải khiêm tốn học hỏi, ở đây học tập thật giỏi.
“Được đấy...”
Lâm Đông thấy vậy cũng khá hài lòng, có Đầu Búa giúp đỡ, gánh nặng của Tiến sĩ sẽ vơi đi phần nào.
Và...
Sức mạnh tập thể sẽ lớn hơn, cùng nhau suy nghĩ, biết đâu lại nghiên cứu ra được thứ gì mới.